Thương đủ mấy nghìn năm

.

Giữa muôn ngàn xa cách

Vết thời gian đỏ mắt những ngược dòng

Ta nợ ta những khuyết đầy hư thực

Có góc nào không xước vết trầm luân

 

Hôn em đi

Giữa muôn vàn nghịch lý

Ðáo hạn tình tự thuở hồng hoang

Ta nợ quên bao lần trở lại

Bàn tay này, Chúa khắc vết làm tin

 

Có lẽ nào

Thử thách đến nghìn năm

Bát canh “Mạnh Bà” xa xót

Nhìn nhau cam lòng cách biệt

Ta nợ ta mâu thuẫn những an bài

 

Có lẽ nào

Chỉ chạm thơ thôi

Mạnh mẽ bên đời chỉ toàn câu chữ

Chẳng dám mở lòng, nghiêng rơi do dự

Ta lại chờ - nguyên vẹn một hồi sinh

 

Ôm em đi

Thương đủ mấy nghìn năm

Ðừng uống hết bát canh khi qua dòng sông ấy

Ðêm nay sen đẹp bên hồ. Ta hẹn lại

Chờ nhau - một kiếp nữa - luân hồi!

Nguyễn Thành Tâm (Đại ngàn)

Vẽ mùa

Lạnh len qua từng kẽ tay

Thấm đẫm vai chiều loang lổ

Nắng rơi về phía chân ngày

Giọt trầm khuấy dòng tịnh độ

 

Tóc đã lạc màu nhung nhớ

Mắt thôi thắp nến hồ nghi

Tay buông, ừ duyên chẳng nợ

Miệng cười buốt khóe chia ly

 

Một ngày liu hiu như thể

Lơ phơ sợi khói nhạt nhàu

Phiến đời nhuốm màu kinh kệ

Rêu phơi bạc rễ trong đầu

 

Rưng rưng rót chiều vào gió

Trống tênh, chao chát gió đùa

Chạng vạng ngày quơ nét cọ

Hoang tâm run rẩy vẽ mùa.

Lam Bình

Kỷ vật

Anh không thể mang theo

Con hẻm nhà anh ở

Hình bóng những trưa chiều

Em chờ anh nơi đó

 

Anh không thể mang theo

Con đường dài huyện lỵ

Hai tụi mình chở nhau

Cười vui và giận lẫy

 

Anh không thể mang theo

Bao con đường kỷ niệm

Ngày chúng mình thương yêu

Chia tay còn bịn rịn

 

Thôi thì anh giữ lấy

Chiếc xe đỏ em đi

Ðể khi xa vẫn thấy

Có em luôn cận kề.

 

Lê Nho Quế Sơn

Một lần em nữa

Một lần

Sóng rượu vào tôi

Một lần mắt

Với bờ môi,

Một lần

Mở lòng bàn tay đón tri âm

Nào hay,

Cuối nẻo bềnh bồng...

Là em.

Đàm Khánh Phương

Ngày mai em đi Bắc Ninh

Ngày mai em đi Bắc Ninh

Hỏi em: Em có mang tình đi theo?

Sông Cầu lấp lánh nắng chiều

Không còn bóng dáng xóm nghèo ven đê

Dòng sông chở nặng lời thề

Ðâu làn quan họ, con đò năm xưa?

Ðâu Bến Ðợi? Ðâu Chợ Chờ?

Hỏi em còn nhớ hay là đã quên?

Vì nghèo nên phải xa em

Trách ai đã chẳng xe duyên chúng mình!

Ngày mai em về Bắc Ninh

Nếu còn yêu hãy mang tình đi theo!

Ngô Toàn Định

Ðoản khúc rừng

Ði tìm nỗi nhớ không rõ mặt

Ði tìm nỗi buồn chưa đặt tên

Bốn hướng một màu ngăn ngắt

Xanh chiều thẫm đặc cao nguyên

 

Một mình một dốc chênh chao lạ

Em hay rừng lặng gọi không lời

Con chim gì nhỉ kêu như lạc

Người đâu người đâu tiếng ai rơi...

 

Người đã rời buôn xa thác

Cồng chiêng còn sáng lửa trời

Buồn vui rồi cũng trong cùng suối

Hẹn ngày xuống núi gánh sương rơi.

 

Ban Mê Thuột, 29/10/2016

Trần Gia Thái

Hát trên cổng trời

Chạm vào cao nguyên khi hoàng hôn

chập chùng treo đầu đá

Má ửng tam giác mạch

Mắt lả đường ong bay

 

Tìm lối mòn đến anh

Tiếng mõ trâu đủng đỉnh men chiều về

bản nhỏ

Tiếng tro cời gọi ai về ủ lửa đầu tay

 

Trên cổng trời chiều nay

Ngỡ mình là cô dâu thuốc phiện

Dệt buồn bên máng trâu

Mơ một ngày người xưa về cướp vợ

 

Chạm vào cao nguyên

Chạm hơi đá ấm...

Chạm men ngô say...

Chạm lời tình lạnh...

Chạm môi xuân gầy...!

PHẠM VÂN ANH

Với biển khi anh vắng mặt

Em không lẻ loi trên nền trời

Với gió biển mặn mà với cát

Với muôn vì tinh tú đêm đêm

Trong vỏ sò kia anh vi vu muôn đời

 

Ðể thu vào mình vương víu dấu chân

mà bước hải hà đâu ngắn bớt

anh ôm vầng trăng khuya nơi nào xa nhất

sáng tròn trong mọi lối khuya

 

Rộng như biển nào nguôi sóng nhớ

thấm tháp gì đâu nếu từng khắc xa em

anh như mảnh diều suốt đời chấp chới

giữa muôn trùng biển biếc đêm đêm!

Phan Trung Thành

-->
Nguồn: suckhoedoisong.vn